Trần Mạnh Hiếu

Chia sẻ, cảm nhận.
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Dùng B40 diệt băng cướp tàn bạo Hải Phòng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thien_hieu
Huyền thoại 10%
Huyền thoại 10%


Tổng số bài gửi : 348
Join date : 18/08/2011
Age : 33
Đến từ : Nam Định

Bài gửiTiêu đề: Dùng B40 diệt băng cướp tàn bạo Hải Phòng    Wed Sep 28, 2011 9:47 pm

Vũ khí thường được giang hồ dùng (Hình minh họa)



Dùng B40 diệt băng cướp tàn bạo Hải Phòng


Thứ Ba, ngày 17/05/2011, 10:31

Mỗi tên 1 khẩu AK, 1 khẩu K54, lựu
đạn thì cả bọc, băng cướp nhà họ Phạm ở Thuỷ Triều (Thuỷ Nguyên), do
Phạm Văn Động cầm đầu là băng cướp nguy hiểm, tàn bạo nhất Hải Phòng từ
xưa đến nay.





đặc công được đào tạo bài bản trong quân đội, vậy nên sau những vụ cướp
giết kinh hoàng trên khắp các sông Bạch Đằng, Ruột Lợn, Kinh Thầy, sông
Cấm và cả vịnh Hạ Long, việc truy bắt Động cùng đồng bọn gặp vô vàn
những khó khăn, nguy hiểm. Trốn trại, lấy “số má” khi “tái xuất giang
hồ” bằng việc liền lúc xả đạn làm chết 5 chiến sĩ công an Quảng Ninh, sự
điên cuồng, hung bạo của chúng đã được ví như những tên phỉ ở miền sông
nước.

“Ngũ hổ rặng ổi”

Bị đơn vị “tống” về khi đất nước vừa thống nhất bởi hàng loạt những vấn
đề đề liên quan đến đạo đức, sẵn chút võ nghệ học được khi còn ở lính,
Động đã nhanh chóng trở thành “thần tượng” của đám trai làng hư hỏng,
đặc biệt là mấy đứa em bất trị, ngỗ ngược của mình. Côn đồ, hung hãn,
thích giải quyết mọi việc bằng nắm đấm nên từ khi về làng, Động đã thành
ác mộng với tất thảy xóm giềng.

Cuối những năm 70, không một vụ đánh lộn, cướp giật nào ở Thuỷ Nguyên và
các vùng lân cận lại không có sự tham gia của y cùng đồng bọn. Động có
người em ruột, tên Phạm Văn Đông, kém y một tuổi và giống y như đúc.
Chính nhờ sự giống nhau này mà đã vài lần hắn thoát khỏi sự truy bắt của
cơ quan công an. Tuy vậy, với các trinh sát thì trong cái rủi này vẫn
có cái may.

Còn nhớ, năm 1977, nhận được tin báo
Động đang xuất hiện ở làng, các trinh sát đã vội vã ập về. Đúng như tin
báo Động đã về làng thật, thế nhưng người mà các trinh sát túm được ở
cánh đồng lại là em hắn, tên Phạm Văn Đông. Thời gian đó, Đông chưa
nhúng tay sâu vào tội ác như anh mình, chưa đủ cơ sở để bắt y nên các
trinh sát đành phải thả.

Không xác định được nơi Động ẩn náu, buộc lực lượng truy bắt quay ra
chiếc xe dân dụng đã được ngụy trang giấu ở ngoài bãi cây rậm đầu làng
nhanh chóng rút lui để giữ bí mật. Sau này, đồng bọn của Động đã khai
rằng, chuyến tập kích bất ngờ ấy của các trinh sát đã bị chúng phát
hiện. Để giải cứu cho “đại ca” mình, đàn em của Động đã bố trí 2 tay
súng chĩa thẳng vào chiếc xe, nằm im mật phục. Nếu không may Động bị hót
ra xe, chúng sẽ xả đạn, đánh tháo.

Tuy vậy, ít lâu sau, cả Động, Đông cũng sa lưới pháp luật, chúng được
đưa đi cải tạo tại một trại giam ở Quảng Ninh. Vào trại, Động xăm luôn
trên cánh tay mình dòng chữ “dốt ở tù, ngu nằm trại” như để tự nhắc nhở
mình nuôi dưỡng ý đồ vượt ngục. Là một đặc công thiện chiến, nhất là
trên sông nước, nên y đã tính cho mình phương thức đào tẩu bằng thuyền.
Thời cơ đến vào cuối năm 1982, một đêm, lợi dụng sự sơ hở của quản giáo,
anh em hắn đã cùng tên em họ là Phạm Văn Tú lẩn trốn. Trước khi “tạm
biệt trại giam” Động đã không quên đánh cắp vài khẩu súng để phòng khi
bất trắc.

Sự lo xa của hắn không thừa, khi đang lẩn trốn trong bãi sú trước cửa
sông Bạch Đằng thì công an Quảng Ninh dùng thuyền máy ập đến, truy đuổi.
Chẳng nói chẳng rằng, đáp lại những tiếng gọi hàng của công an, Động
nện luôn một loạt đạn dài như vãi chấu. Trước sự liều lĩnh và manh động
ấy, lực lượng truy bắt đã quyết định nổ súng tiêu diệt. Thế nhưng, quần
thảo cả tiếng đồng hồ mà hai bên vẫn bất phân thắng bại.

Lựa chiều không thể đong đạn được lâu, Động đã giở ngón nghề đặc công
của mình. Không vãi đạn như trước nữa mà hắn vừa bắn nhát gừng vừa đánh
thuyền ra khỏi rừng sú. Tưởng bọn chúng đã hết đạn, lực lượng truy bắt
phóng thuyền rượt theo. Sắp bắt kịp thì bất thần, Động quay ngoắt thuyền
lại và lia luôn một loạt đạn dài đồng thời đạp thuyền lật úp. Thấy vậy,
lực lượng truy bắp vội vàng ập đến quét đạn liên hồi lên chiếc thuyền
đã nằm ngửa bụng chềnh ềnh. Khi những vệt đạn ngang dọc đã xé toang
chiếc thuyền nan, nghĩ chúng đã dính đạn nên mọi người tiến đến gần để
kiểm tra.

Vừa đáp thuyền đến nơi, lật thuyền lên, mọi người ngạc nhiên bởi không
có dấu hiệu gì cho thấy bọn chúng đã trúng đạn. Chưa kịp định thần thì
một loạt đạn dài trong bụi sú gần đó đã lạnh lùng vang lên. Loạt đạn tàn
khốc ấy đã cướp đi mạng sống của cả 5 chiến sĩ công an dũng cảm. Nào
ngờ, sau khi đạp lật thuyền, Động đã cùng đồng bọn lặn một hơi đến trốn
sau bụi sú và dương súng chờ sẵn.

Trốn thoát, ba tên tù ngược về Thuỷ Nguyên, lấy bãi sú rộng mênh mông ở
xã Lập Lễ làm nơi ẩn náu và biến nơi đây thành đại bản doanh cho những
vụ cướp, giết sau này. Để tăng thêm sức mạnh cho mình, chúng đã “kết
nạp” thêm lính mới cũng là anh em họ mạc trong nhà là Phạm Văn Bi, Phạm
Văn Hoạt, hai tên ác ôn, du thủ du thực ở làng. Biệt danh “ngũ hổ rặng
ổi” gắn với chúng từ đây (Xã Thuỷ Triều, nơi chúng sinh ra có rặng ổi
hoang mọc từ rất lâu đời).

Sẵn có tội giết công an, biết trước sau gì cũng phải đền tội ác nên bọn
chúng ra tay cướp, giết rất điên cuồng. Có đêm chúng tiến hành đến 3-4
vụ, vụ nào cũng để lại những hậu quả thương tâm, kinh hoàng. Sự tàn bạo
của chúng thì bây giờ nhớ lại, nhiều người vẫn cong thấy hãi hùng, ghê
sợ.

Một đêm giáp tết, hết tiền, không thấy con mồi nào xuất hiện, chúng đành
nhảy lên chiếc thuyền câu của một ông lão mà chúng thừa biết là nghèo
kiết xác. Lục mãi mà chẳng thấy vật gì đáng giá, tức giận chúng quay ra…
tra tấn ông già tội nghiệp để xả nỗi bực dọc trong người. Thấy trong
mâm cơm của ông lão có đoạn lòng lợn chưa thái, chúng vớ lấy tống hết
vào miệng ông, bắt ông nuốt chửng. Súng kề đầu, ông già cố nuốt nhưng
không nổi, nước mắt nước mũi giàn giụa. Đạp ông lộn chổng vó xuống
khoang thuyền, chúng rú lên hềnh hệch rồi đi.

Cuộc truy sát trong ba ngày Tết

Ngày 7-1-1984, tại bến Rừng (Thuỷ Nguyên) xảy ra vụ cướp táo bạo. Đối
tượng dùng súng AK đi gõ cửa từng nhà để …“tịch thu” tài sản. Vơ vét
hết, chúng bỏ đi thì nhân dân đã tri hô, lùng đuổi. Vừa chạy, một tên
vừa quay lại bắn cản đường những người đuổi bắt. Súng tiểu liên AK mà
tên này cứ bắn tắc cú nhát một, chứ không quét cả băng như thường thấy.
Kiểu bắn ấy chỉ có thể ở những người có nghề, và người đó không ai khác
ngoài Phạm Văn Động, kẻ mà các trinh sát đã vồ hụt suốt mấy tháng nay.

Có lẽ, đến giờ, trong ký ức những cựu binh hình sự Hải Phòng thì chưa có
cuộc vây bắt nào lại tốn nhiều sinh lực và gian nan đến vậy. Bao nhiêu
lần kéo dòng dã quân đi thì bấy nhiêu lần thất bại, về không. Thậm chí,
có lần, được tin báo tên Động xuất hiện ở nhà một người quen của hắn ở
Thuỷ Triều, Ban chuyên án đã nhờ đến cả một tiểu đội đặc công truy bắt
nhưng cũng vẫn bất thành. Mặt đối mặt nhưng hắn vẫn nhanh chân chạy
thoát. Chính trong lần trốn chạy này, hắn đã nã đạn khiến người cậu của
mình bị thương nặng. Đêm tối, thấy bóng ông, hắn tưởng công an nên chẳng
cần nghĩ ngợi nhiều, hắn quại luôn loạt đạn.

Sự nguy hiểm của “ngũ hổ vườn ổi” đã khiến Ban chuyên án phải xin ý kiến
cấp trên là được quyền nổ súng tiêu diệt nếu thấy cần. Chỉ còn vài ngày
nữa là đến Tết nguyên đán, nếu không xoá xổ ngay băng cướp này thì sẽ
rất nguy hiểm bởi lợi dụng tiếng pháo trong mấy ngày tết, chúng sẽ liên
tục nổ súng, liên tục gieo rắc nỗi đau.

Nhận được tin báo, đêm giao thừa, bọn Động, Đông, Tú sẽ về nhà để thực
hiện nghĩa vụ với tổ tiên theo tục lệ địa phương, các trinh sát đã “bài
binh” đón lõng. Đúng như tin báo, bọn chúng đã về nhưng chỉ Động vào
làng, còn Đông, Tú đứng ở ngoài cảnh giới. Chờ hắn lọt hẳn vào ổ phục
kích các trinh sát mới dọi đèn pin, định hô lênh bắt.

Thế nhưng, ánh đèn vừa loé lên thì Động đã nhanh tay rút súng. Tuy vậy,
lần này thì hắn đã ra súng muộn, một viên đạn xuyên đầu đã kết liễu cuộc
đời tên đại ác.

Nghe tiếng súng nổ, biết Động đã sa cơ, Đông và Tú vội vàng tháo chạy.
Sáng hôm sau, chúng đã có mặt ở Hòn Gai và nhảy lên một xe uy hiếp một
xe tải than để đưa chúng vòng về Hà Lầm, rồi ra cọc 8. Tại đây, chúng đã
cướp thuyền của một ngư dân rồi vọt thẳng ra vịnh Hạ Long. Đói khát,
chúng lại nhảy lên một thuyền câu, bắt chủ thuyền nấu cơm cho chúng ăn,
và lấy mỡ để chúng lau nòng súng. Sau đó, chúng vét hết bánh chưng, thịt
cá và cả chiếc bếp dầu của đôi vợ chồng ngư phủ, rồi cướp thêm ở 3
thuyền nữa, định tính bài vượt biển chuồn sang Trung Quốc.

Thế nhưng, chúng đã tính nhầm, chưa ra khỏi vịnh thì đã thấy rất đông
công an gác súng máy lên mũi xuồng tuần tiễu. Các trạm gác của bộ đội
biên phòng được gài thêm tiểu liên 4 nòng, quay tứ phía đón chờ. Thấy
khó bề ra biển được chúng lại đánh thuyền quay lại vịnh, và nhằm bãi sú
thuộc huyện Yên Hưng tiến vào. Trên đường trốn chạy, như phản xạ tự
nhiên, gặp thứ gì là chúng lại giơ súng ra để cướp.

Cướp cả những vật mà chúng chẳng biết để làm gì. Nhận được tin báo chúng
đã chạy về Yên Hưng, các trinh sát nhận định, rất có thể, chúng sẽ đến
nhà một người quen của Tú ở đó. Ngay lập tức, một mũi trinh sát đã theo
đường bộ, 12 giờ đêm, bí mật ập vào Yên Hưng, nằm im trong nhà một cơ sở
tin cậy. Ngày ngủ, cứ 9h đêm, các trinh sát lại “bò ra” thám thính tình
hình, mai phục và 5h sáng lại bí mật kéo về.

Đúng như dự đoán, 10h tối mùng 3 tết, Đông và Tú đã theo đường sông,
băng qua đồng mò vào nhà mà các trinh sát đã ém quân mật phục từ hai đêm
trước. Nhà có đông người, không thể ra tay nên ai vị trí đó, cứ nằm im
chờ cơ hội. Cơm nước xong, chúng ra sân để… giải quyết nỗi buồn. Trời
tối đen như mực, không chắc chắn là chúng nên các trinh sát vẫn chưa dám
nổ súng. Đang… giải quyết thì bỗng dưng, một cơn gió nhẹ làm rung rinh
mấy bụi cây trước sân. Biết là gió nhưng để chắc ăn cả hai tên liền khom
người điên cuồng xả đạn vào những chỗ khả nghi ấy. Rất may, loạt đạn đó
không đi vào nơi mà các trinh sát mật phục.

Chờ chúng bắn xong, từ trên đỉnh đống rạ, tất cả các mũi súng hướng vào
vệt sáng khi nãy và đồng loạt xiết cò. Không thấy có sự chống trả, ập
vào thì không thấy chúng đâu, chỉ thấy dấu chân người và những vệt máu
loang lổ. Chúng đã bị thương và đã dìu nhau chạy trốn. Vết máu đã đưa
các trinh sát đến một căn lều tạm nằm chơ vơ ở giữa cánh đồng, cách đó
hơn cây số.

Đoán chắc chắn chúng đã vào đó, nhưng trong lều lại có người, một ông
lão thức canh ao cá. Trời rét như cắt thịt da. Đang chưa tìm được cách
tiếp cận thì ông lão lại lọ mọ đi ra. Thì ra, chúng đã “lệnh” cho ông ra
lấy rạ để đốt lửa cho chúng sưởi. Không bỏ lỡ thời cơ, 2 trinh sát
nhanh chóng bí mật đột nhập, “bắt cóc” ông lão trong tích tắc. Đưa ra
ngoài, nhưng quá sợ, nên ông ú ớ không nói thành lời. Cắt người cõng ông
về tận làng, lát sau, trấn tĩnh, ông lão cho biết, đúng là Đông và Tú
đang ở lều của ông, một tên đã bị trúng đạn ở đùi.

Hỏi trong lều có gì đáng giá, ông bảo, chỉ có cái ruột chăn cũ mốc. Quay
ra, các trinh sát chắp tay làm loa, hướng vào lều gọi chúng ra hàng.
Nhưng, đáp lại những lần gọi hàng ấy là những loạt đạn ngoan cố, và
những trái lựu đạn nổ đinh tai nhức óc. Trời gần sáng, sợ sáng mai có
người ra đồng sẽ bất lợi, các trinh sát đành thống nhất phương án: tiêu
diệt.

Ba chiến sĩ người trát đầy bùn đất, trườn vào. Khi khoảng cách chỉ còn 2
mét, mỗi người 2 băng đạn, lần lượt bắn thẳng vào lều. Bắn xong rút ra,
không thấy chúng có động tĩnh gì. Để chắc thắng, thêm hai quả B40 nữa
được các trinh sát bắn thẳng vào, chiếc liều cuộn lửa ngùn ngụt. Lửa làm
đạn súng, lựu đạn của Đông, Tú nổ đình đoàng như pháo lúc giao thừa.
Lửa tắt, cũng vừa sáng bạch. Xác của Đông, Tú đen thui nằm co quắp bên
đống tro tàn.

Sáng ấy, dân trong huyện Yên Hưng đổ ra đồng, nơi kết liễu cuộc đời của 2
tên ác thú để xem, đông nghịt. Nhiều người còn mang theo cả bánh chưng
để tặng các trinh sát. Đó là miếng bánh chưng xuân mới đầu tiên các anh
được ăn dù hôm đó đã mùng 4 Tết rồi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Dùng B40 diệt băng cướp tàn bạo Hải Phòng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trần Mạnh Hiếu :: Tổng hợp :: Truyện ma và hơn nữa-
Chuyển đến