Trần Mạnh Hiếu

Chia sẻ, cảm nhận.
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Chiếm đoạt...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thien_hieu
Huyền thoại 10%
Huyền thoại 10%


Tổng số bài gửi : 348
Join date : 18/08/2011
Age : 33
Đến từ : Nam Định

Bài gửiTiêu đề: Chiếm đoạt...   Wed Sep 21, 2011 11:38 am

Sáu năm trước đây nhân kỳ nghỉ hè, tôi cùng với mẹ về thăm ông bà ngoại
tôi ở Ban Mê Thuột. Gia đình của ngoại tôi sống ở cây số 5 và gia đình
cậu Ba tôi ở cách đó chừng 2 cây số. Vùng này có nhiều đồn điền cafe và
cao su do người Pháp trồng từ mấy chục năm trước. Nhiều người sống ở
vùng này là công nhân cho các đồn điền của những người Pháp này. Mẹ tôi
lập gia đình và theo chồng về Nha Trang vì bố tôi làm việc ở đó. Tôi rất
thích chạy nhảy dưới các tàng cây cao su được trồng thẳng tắp bát ngàn
này. Mùa hè cũng là mùa cafe nở hoa, mùi thơm dịu dàng của hoa cafe cũng
làm tôi sảng khoái lắm. Nhìn những chùm bông trắng mọc dày kịt trên các
cành cafe làm ta liên tưởng đến các cành hoa anh đào ở xứ Nhật!

Tôi cũng thường tới nhà cậu Ba tôi chơi và ngủ lại ở đó. Vợ chồng cậu Ba
rất dễ dãi và vui vẻ, họ chưa có con nên quý tôi lắm. Có một điều lúc
đầu làm tôi hơi sợ là có nhiều sự kiện lạ xảy ra trong nhà cậu. Như có
lúc cả nhà đang chơi đánh cờ cá ngựa với nhau thì tự dưng các con cờ bị
hất đổ cả xuống sàn nhà. Tôi sợ xanh cả mặt nhưng cậu tôi chỉ cười rồi
nói "Vui nhỉ, làm ơn xếp lại cho tôi nhờ". Thế là các con cờ lại như có
cánh bay trở lại chổ cũ trên bàn. Cậu tôi trấn an tôi và mọi người lại
tiếp tục chơi. Cũng có vài sự việc lạ khác xảy ra ở nhà cậu, nhưng tôi
thấy mọi người tỉnh queo nên riết rồi tôi cũng coi những việc này là sự
thường. Vợ cậu nói chuyện với mẹ tôi là cậu tuy là có Đạo (Thiên Chúa)
nhưng hay giao du với những người Thượng làm trong cùng đồn điền và học
cách giao tiếp với ma quỷ ở thế giới bên kia! Chỉ có vợ cậu và tôi tin
là cậu có thể thông tin với thế giới bên kia vì chúng tôi đã chứng kiến
những sự kiện lạ thường xảy ra trong nhà, còn những người khác thì chỉ
mỉn cười chứ trong lòng họ không tin chuyện đó là có thật.

Một hôm Chủ Nhật mọi người rủ nhau đi chơi ở thác Trinh Nữ (sở dĩ thác
này có tên là Trinh Nữ vì cứ mỗi năm đến dịp Noel và Tết Nguyên Đán, nam
thanh nữ tú rủ nhau đến thác này chơi rất đông, và một điều đáng nói là
hằng năm thường có một vài cô bị trượt chân và chết ở thác này, các cô
này thường còn trẻ nên người ta đặt tên là thác Trinh Nữ). Khi mọi người
đến thác thì cũng đã quá trưa nên cùng nhau trải bạt và dọn thức ăn ra
để ăn trưa. Ở trên bờ sông có nhiều tảng đá rất to cao, trên có mọc các
cây nhỏ và dây leo trông rất đẹp, có những tảng đá khổng lồ hợp với nhau
thành một hang khá rộng mà người ta gọi là Hang Dơi, trong hang không
khí ẩm thấp và hôi vì mùi dơi và phân của chúng. Nói chung thì cảnh vật
rất hùng vĩ và đẹp. Thật ra thác Trinh Nữ nên được gọi là gềnh thì đúng
hơn vì nó không đổ từ trên cao xuống như những thác ta thường thấy, nó
chỉ là dòng nước xoáy xiết khi chảy ngang qua các tảng đá khổng lồ nằm
chặn ngang qua giòng sông. Có rất nhiều tảng đá lớn nhỏ và người gan dạ
có thể nhảy từ hòn này qua hòn nọ và băng qua sông. Trên các tảng đá này
rêu mọc xanh dờn và rất trơn trợt. Cũng vì ham ra các tảng đá để nhìn
ngắm dòng chảy mà đã có nhiều cô trợt chân té xuống giòng nước xiết và
bị cuốn chìm kẹt trong các hốc đá mà chết.

Khi mọi người ăn xong và nằm nghỉ mát dưới các bóng cây, cậu tôi leo lên
các tảng đá ở giữa giòng và kêu mọi người ra xem sự gan dạ của mình.
Mặc cho ông bà Ngoại tôi và các người khác kêu réo cậu trở vào! Cậu vẫn
nhảy thoăn thoắt từ tảng này qua tảng khác! Và rồi việc kinh hoàng đã
xảy ra! Cậu tôi trượt chân té nhào xuống giòng nước đang cuồn cuộn chảy
xiết trong những tiếng kêu thất thanh của mọi người. Không ai dám nhảy
xuống để cứu vì có xuống cũng sẽ bị hút chìm theo giòng xoáy mà thôi.
Ông tôi vội chạy đi kêu cứu và gần một tiếng sau trở lại với mấy người
thợ lặn cát (những người này làm nghề lặn lấy cát ở dưới lòng sông lên
bán). Họ lặn xuống kiếm cả gần hai tiếng mới tìm thấy xác cậu bị vướng
dưới một khe đá cách thác chừng 100 mét. Ngày đi chơi hóa ra ngày đại
nạn cho gia đình. Mọi người đều ủ rủ chở xác cậu về nhà để lo việc an
táng. Bà ngoại và mợ tôi thì đã ngất xỉu và được chở về nhà từ trước
rồi.

Ngày an táng đến và sự kiện lạ bắt đầu xảy ra ở nhà cậu Bạ Vợ cậu mặc đồ
tang nhưng không biết nên chọn áo ngực màu gì, cái màu đen hay cái màu
trắng, cuối cùng mợ chọn cái màu trắng mặc và rồi đi kiếm cái nhẩn đính
hôn để đeo. Mợ không tìm thấy nó trong hộp nữ trang mà mợ đã cất giữ. Mợ
chạy đến nhà ông bà ngoại và nói điều này, bà ngoại nói lấy cái nhẩn
của bà đeo đỡ cũng được. Khi mợ mở cái hộp nữ trang của bà ngoại thì lạ
thay cái nhẩn đính hôn của mợ nằm ở trong đó! Không ai biết làm sao cái
nhẫn lại nằm trong đó được!

Trong khi cử hành nghi thức chôn cất ở nghĩa trang, tôi luôn cảm thấy
như có ai đó nhìn tôi từ trên cành cây cao phía trên đầu tôi. Tôi cứ
ngước mắt lên nhìn để xem có ai núp trên đó không! Tuyệt nhiên không có
ai trên đó cả, nhưng cái cảm giác đó vẫn bám lấy tôi suốt buổi lễ. Khi
ra về mẹ hỏi tôi làm gì mà cứ nhìn lên cành cây trên đầu vậy, tôi nói là
có ai núp nhìn tôi từ trên cành cây đó. Mẹ tôi chỉ buông một câu "Mẹ
biết!"

Sau khi mọi người ăn cơm xong ở nhà ông bà ngoại, mợ Ba xin cáo từ ra
về. Khi về tới cửa nhà, mợ giật thót mình vì cái áo ngực màu đen nằm
chình ình trước ngưởng cửa như muốn nói là "cái này mới chính là cái cô
nên mặc". Mợ mỉm cười và nghĩ đó là do cậu Ba làm ra! Mợ vào nhà lục các
thư mà cậu mợ viết cho nhau trước khi cưới đem đi đốt hết vì sợ thấy
chúng càng làm mợ đau lòng thêm.



Một hai tuần trôi qua, những sự việc nhỏ xảy ra như các thư mà cậu Ba
viết cho mợ khi xưa lại xuất hiện chổ này chổ khác trong nhà, mặc dù
những thư này mợ đã đốt đi từ hôm chôn cất cậu rồi! Cửa nhà được gài
khóa lại nếu mợ quên khóa nó khi đi ngủ. Mợ cho đó là do cậu làm để muốn
bảo vệ cho mợ thôi. Rồi thì mợ bắt đầu đi chơi với bạn bè cho khuây
khỏa, nhưng cũng từ đó sự kiện xảy ra trong nhà có khác biệt hơn, không
còn những việc như có tính cách tình tứ hay chăm sóc bảo vệ nữa, mà thay
vào đó là những đồ vật mợ cần thì bị mất một cách bí mật, cửa phòng mở
ra đập vào giữa đêm khuya, chén dĩa bị rớt vỡ sổn sảng trong nhà bếp. Mợ
không ngủ yên được trong đêm vì các tiếng động này, thêm vào đó mợ luôn
nghe có tiếng chân bước quanh giường mợ trong đêm.



Bữa kia mợ đang trang điểm để đi ăn đầy tháng con của một người bạn thì
phấn son đang ở trên bàn như bị ai hất bay cả xuống đất. Tức quá mợ thét
lên "Có để chúng lại chổ cũ cho tôi không thì bảo!!" rồi mợ rời phòng.
Khi quay trở vào thì các vật đã trở về chổ cũ. Rồi những sự việc bực
mình như thế cứ xảy ra hàng ngày làm cho mợ từ bực mình đâm ra sợ hãi!
Mợ nghĩ có thể hồn ma phá phách mợ không phải là câu Ba! Mợ đã đoán đúng
điều này, hồn ma trong nhà không phải là cậu Ba...

Mợ Ba thật sự không tin là cái hồn ma trong nhà là cậu Ba, vì nếu là cậu
thì làm thế nào mà cậu lại làm những điều có hại cho mợ được vì cậu rất
thường yêu mợ mà! Mang ý nghĩ đó trong đầu, một hôm mợ quyết định tới
gặp một thày phù thuỷ ở buôn ALê B. Khi mới bước vào nhà sàn của thày
phù thuỷ, ông ta trợn mắt nói:

_ Trời ơi! Cô đang trải qua một thời kỳ hải hùng trong đời cô! Chồng cô vừa chết trong vòng 3 tháng trở lại đây có đúng không?

Mợ Ba hoảng kinh vì mợ còn chưa nói cho ông ta biết mợ là ai nữa vậy mà
ông ta có vẻ nói trúng phóc những gì đang xảy ra cho mợ! Mợ trấn tỉnh
rồi làm bộ hỏi lại:

_ Thày nói chuyện gì vậy?

_ Tôi thấy âm khí bao phủ đầy người cô đó! Nó quyện lẫn đầy sự thất
vọng, buồn rầu, và sự ganh ghét! Cô có thể để tôi tới thăm nhà cô được
không?

Mợ đồng ý để ông phù thuỷ tới thăm nhà, và mợ rồi trở về nhà mình. Khi
mở cửa nhà thì một cảnh tượng xáo trộn chưa từng thấy ở trong nhà mợ!
Bàn ghế bị lật đổ , bóng đèn bị đập vở, trên tường nhà đầy những vết cào
xước! Mợ nghĩ ra ngay là con ma trong nhà không thích việc mợ đi gặp
thày phù thuỷ! Nhưng là một người gan dạ, mợ không để việc này làm thay
đổi điều mà mợ đã đồng ý cho thày phù thuỷ tới nhà!

Hôm sau ông phù thuỷ tới nhà và gỏ cửa. Một giọng đàn ông trầm trầm nói
tiếng Pháp mời thày vào nhà. Thày vào trong nhà và cảm thấy có sự hiện
diện lạnh lùng của một ai đó trong nhà! Thày ngồi đợi ở phòng khách và
rồi mợ từ trong bếp bước ra. Mợ rất kinh ngạc vì thấy thày phù thuỷ đang
ngồi trên ghế! Mợ hỏi:

_ Thày đến hồi nào vậy? Tôi đâu nghe tiếng gỏ cửa của thày đâu? Làm sao thày vào nhà được vậy?

Thày nói cho mợ biết các điều đã xảy ra và mợ cho thày biết là khi cậu
Ba còn sống thỉnh thoảng cậu cũng có giao lưu với hồn của một người
Pháp, người Pháp này chết từ năm 1945 khi Việt Minh nổi dậy đánh chiếm
chính quyền ở đây. Mợ còn cho biết thêm là cái hồn này nhiều lần yêu cầu
cậu Ba cho nó được giao lưu với mợ Mợ thường cảm thấy có ai đó nhìn và
mơn trớn mợ mỗi khi mợ tắm hay thay quần áo! Nhưng mợ cho thày biết là
cái hồn này lâu nay đã rời nhà khi mợ vô tình đốt một gói giấy gì đó của
cậu, vì từ đó mợ không còn cảm thấy bị có ai nhìn lén nữa! Tuy thế mợ
cho là cái hồn ma này cũng tử tế chứ không dữ dằn gì cả! Nghe xong câu
chuyện, thày xin phép đi xem vòng vòng trong nhà, mợ gật đầu. Thày đi
chậm chậm vòng vòng trong nhà chừng 10 phút rồi bổng đứng khựng lại.
Thày quay lại phía mợ, mặt trắng bạch nói trong hơi thở:

_ Cô phải rời nhà này càng sớm càng tốt!

_ Có chuyện gì vậy thày? Làm ơn cho tôi biết đi?

_ Không thể chần chờ được! Mau đến nhà tôi ngay đi rồi tôi sẽ nói cho cô nghe! Chúng ta cần phải rời căn nhà này gấp!

Khi cả hai về đến nhà thày phù thuỷ, thày mới nói:

_ Cô đoán đúng! Cái hồn ma trong nhà không phải là chồng cô! Nó là một
người Pháp, và cũng có thêm mấy hồn ma người Thượng khác, nhưng hồn ma
Pháp là kẻ cầm đầu. Ngay cả khi chồng cô còn sống cái hồn này đã có ý
thích cô rồi, cũng vì thế mà nó làm cho chồng cô bị trượt chân rớt xuống
thác chết để độc quyền chiếm lấy cô đó! Nó phá cô vì nó ghen tuông đó
mà!

Mợ Ba nhớ lại là thời gian đầu sau khi chồng chết thì con ma đối xử với
mợ rất nhả nhặn, và có vẻ chăm sóc mợ lắm. Nhưng từ khi mợ bắt đầu đi
chơi với bạn bè thì nó bắt đầu trở nên hung bạo! Có lẽ nó ghen với mợ
thì phải! Mợ chợt nhớ ra điều gì vội hỏi:

_ Lúc ở nhà tôi có gì ghê gớm xảy ra sao tôi thấy mặt thày trắng bạch ra vậy?

_ Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm lấy tôi và một giọng ồm ồm
bằng tiếng Pháp bảo tôi là hãy để cô yên vì cô là của hắn ta, hắn còn
nói là nếu tôi mà không nghe lời hắn thì hắn sẽ thanh toán tôi! Rồi hắn
đuổi tôi ra khỏi nhà ngay lập tức đó! Nhưng tôi thấy tội nghiệp cô nên
tôi mới khuyên cô rời nhà đó! Cô hãy nghe tôi đừng trở lại ngôi nhà đó
nữa nhe chưa!!!



Mợ đồng ý và đêm đó mợ ngủ lại nhà của bà ngoại. Nhưng mợ cần một số
quần áo và vật dụng cá nhân cho nên chiều tối đó mợ nhờ một người bạn
trai tên Tài (làm cùng sở với mợ) chở mợ về nhà để thu nhặt các thứ cần
dùng. Khi cả hai vào trong nhà thì đồ đạc cũng lại bị lật tung lên, ngã
đổ ngổn ngang! Chú Tài thấy cảnh tưởng như vậy mới hỏi lý do, mợ nói sơ
sơ về hoàn cảnh của mợ! Chú ta không tin và cho là chắc có kẻ nào đó
thích phá phách mợ thôi! Mợ nói đó là sự thật và nếu chú ấy muốn nghe
thì mợ sẽ kể cho chú ấy nghe. Cả hai ngồi ở phòng khách và mợ bắt đầu kể
đầu đuôi câu chuyện cho chú ấy nghe.



Trong khi kể thì chú Tài thường ngắt quảng và đưa ra các câu hỏi và
những nhận xét của mình. Khi mợ chấm dứt câu chuyện thì đồng hồ cũng đổ 9
giờ đêm. Mợ vội vàng vơ vài thứ cần thiết và nói với chú Tài mau rời
khỏi nhà. Cả hai vừa định bước ra phía cửa thì nghe có tiếng đập nhè nhẹ
Ở cửa, cả hai lắng nghe và tiếng đập mỗi lúc một mạnh hơn. Rồi tiếng
đập như là có ai đang đấm vào cửa vậy. Chú tài lấy hết can đảm bước tới
phía cửa để mở! Khi chú ấy còn cách vài bước thì hai cánh cửa chợt như
long bản lề bay về phía chú làm chú phải nhảy lùi lại để tránh! Nhưng
cái cánh cửa không ngã xuống mà bay trở về vị trí cũ như không có gì xảy
ra hết! Mặt mợ và chú Tài đều sợ dến trắng bạch cả ra, và chú ôm lấy
hai tai rồi la lớn là phải rời khỏi nhà ngay lập tức.



Cả hai tông cửa chạy ra ngoài, chú Tài leo lên mở khoá và đạp cho chiếc
Honda nổ máy! Nhưng không biết vì quá sợ hay vì lý do nào đó mà cái xe
không chịu nổ !! Gió thổi vi vu lạnh buốt, không biết chú Tài thấy gì
hay vì lạnh mà tay chú run lẩy bẩy, miệng chú đánh bò cạp! Chú ấy sợ
muốn đái cả ra quần!! Cuối cùng chú ấy bật lên được một câu:

_ Tôi để cô ấy một mình! Hãy cho tôi đi!

Xe bổng nổ máy và chú ấy nhảy lên xe dọt mất! Mợ Ba sợ quá cắm đầu phóng
ra đường và chạy một mạch về nhà ông bà ngoại tôi! Từ đó mợ Ba không
bao giờ dám bước chân về căn nhà đó nữa. Ông bà ngoại tôi là người đứng
ra bán căn nhà đó. Nghe nói người chủ sau có mời một vị Linh Mục tới làm
phép trừ ma cho căn nhà và họ sống yên lành trong căn nhà đó.

Sau ngày đó mợ thỉnh thoảng muốn nói chuyện với chú Tài khi họ gặp nhau
trong sở làm, nhưng chú ấy luôn lẫn tránh. Sau cùng chú ấy xin nghỉ và
đi làm ở chổ khác để tránh việc chạm mặt mợ Ba !!

Cuối cùng mợ tái giá và theo chồng về Nha Trang. Tôi cũng thỉnh thoảng
đến thăm mợ vì ở cùng một thành phố! Một hôm mợ có cho tôi coi một bức
thư của chú Tài trong đó chú nói là xin lỗi mợ vì đã bỏ rơi mợ lại đêm
đó và đã làm ngơ không chuyện trò với mợ từ đêm xảy ra sự cố ! Chú ấy
nói là lúc cánh cửa long ra rồi ghép lại thì chú ấy nghe tiếng nói cùng
khắp nhà vang lên. Chúng kêu lên là mợ là của chúng và nếu chú không rời
mợ thì chúng sẽ giết chú hay làm chú trở nên điên khùng. Cũng vì sợ mà
chú đã làm những điều không nên làm đối với mợ. Mợ cũng đã viết thơ trả
lời và thông cảm với những điều mà chú ấy đã đối xử với mợ!

Từ khi bỏ nhà đi và sau đó căn nhà được vị Linh Mục trừ quỷ thì mợ Ba,
chú Tài, và tất cả những người trong gia đình không còn bị quấy rầy bởi
cái hồn ma Pháp và mấy tên đầy tớ Thượng nữa! Có lẽ Bề Trên đã đem chúng
về chổ chúng phải được ở sau khi chết. Chúng đã lẩn trốn và lang thang
trên trần thế cả mấy chục năm rồi!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Chiếm đoạt...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Hướng dẫn đổi hộ chiếu phổ thông và hộ chiếu thuyền viên sắp hết hạn
» Trung tâm làm sổ thuyền viên,hộ chiếu thuyền & chứng chỉ trực ca cho thuyền viên
» Làm Hộ Chiếu - Sổ Thuyền Viên
» Huỳnh Ngọc Chiến
» Qúi bà chú ý : gương 2 chiều

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trần Mạnh Hiếu :: Tổng hợp :: Truyện ma và hơn nữa-
Chuyển đến