Trần Mạnh Hiếu

Chia sẻ, cảm nhận.
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Bóng ma trên gác thượng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thien_hieu
Huyền thoại 10%
Huyền thoại 10%


Tổng số bài gửi : 348
Join date : 18/08/2011
Age : 33
Đến từ : Nam Định

Bài gửiTiêu đề: Bóng ma trên gác thượng   Wed Sep 21, 2011 11:37 am

Năm 75, Hùng mới lên 5 thì bố phải đi học tập cải tạo ở miền Bắc xa xôi.
Mẹ Ở nhà phải buôn tần bán tảo để nuôi Hùng và đứa em gái kém Hùng 2
tuổi. Mẹ đã khổ sở như vậy mà vẫn phải cố gắng dành dụm tiền để đi thăm
nuôi bố mỗi năm một lần. Một ngày kia, mẹ kéo Hùng lại dặn dò là phải
nghe lời bác Tư (một người bạn của mẹ) và rồi bác ấy dẫn Hùng về ở một
miền làng quê gần một con sông lớn. Một đêm không trăng sao, bác Tư và
cả gia đình cùng Hùng kéo nhau xuống một cái ghe nho,û và họ chở mọi
người ra một cái tàu khá lớn. Hùng bị đẩy vào phía trong hầm tàu. Hùng
cũng không biết tàu chạy mất mấy ngày đêm, lâu lâu họ cho mọi người một
chút thực phẩm và ít nước để sống cho qua ngày. Một trưa kia mọi người
phía trên reo lên mừng rở vì họ đã thấy đảo. Chiều đó họ lên được đảo Ku
Ku, ở đó ít lâu rồi mọi người được chuyển về đảo lớn hơn là Bidong để
chờ duyệt xét cho đi dịnh cư ở nước thứ ba.

Ở đảo Hùng thuộc diện minor lại không có thân nhân nên được một gia đình
người Mỹ bảo trợ qua Mỹ từ trại Bidong, Malaysia. Hùng được đưa về ở
tại Salem, đó là một thành phố nhỏ tại tiểu bang Massachusetts. Lúc đó
Hùng mới lên 10 tuổi.

Vợ chồng người Mỹ này không có con cái nên coi Hùng như con ruột của
mình vậy. Họ chăm sóc Hùng rất chu đáo, cho ăn học đàng hoàng. Hùng cũng
nhận ông bà này là bố mẹ nuôi của mình. Ngôi nhà của họ Ở gồm hai tầng
và một gác thượng. Thời gian đầu họ cho Hùng ở một phòng ở tầng dưới,
nhưng khi Hùng lên trung học thì Hùng đòi lên tầng trên ở cho thoải mái
hơn.

Thế là bố mẹ nuôi thì ở tầng dưới còn Hùng một mình ở tầng trên. Cái cầu
thang dẫn từ tầng một lên tầng hai và lên luôn cả gác thượng. Cả hai
tầng đều có đầy đủ tiện nghi như phòng tắm, phòng ngủ, phòng để coi TV
v.v., nên Hùng cảm thấy thoải mái vô cùng. Thỉnh thoảng bố mẹ nuôi có
lên tầng trên để xem Hùng ăn ở thế nào, còn ngoài ra họ cũng ít khi quấy
rầy đến Hùng.

Cái gác thượng thì trông có vẻ lạnh lẻo nên không ai bước chân lên đó
cả. Tuy mỗi lần leo lên lầu Hùng đôi khi cũng nhìn lên trên đó vì tò mò,
nhưng mỗi khi nhìn lên đó Hùng đều cảm thấy như có cái gì làm Hùng ơn
ớn lạnh nên Hùng không bao giờ có cái ý định leo lên cái gác thượng này
để xem trên đó có gì.

Mới lên ở được hai ngày thì đêm đó Hùng nghe có tiếng động lịch kịch
trên gác thượng, rồi nghe cả tiếng chân bước ở trên đó nữa! Hùng cố lắng
tai nghe để coi xem đó có phải đúng là tiếng động do người gây ra hay
là do thú vật . Đúng rỏ ràng là tiếng bước chân của người rồi, Hùng cảm
thấy hơi run và vơ lấy cái mền trùm kín cả người từ đầu tới chân. Tiếng
động bổng im bặt, Hùng cố chờ một hồi nhưng không nghe thấy gì nữa cả và
rồi thiếp ngủ lúc nào không biết nữa.

Sáng sau thức dậy Hùng không biết hôm qua mình nghe thật hay chỉ là
trong giấc mợ Hùng cũng chẳng dám nói với bố mẹ nuôi sợ họ không tin và
cười cho sự nhát gan của mình! Tối hôm đó sau khi ăn chiều xong, Hùng
leo lên lầu để lên phòng, khi tới đầu cầu thang Hùng không tránh khỏi
việc đưa mắt nhìn lên cái gác thượng. Tự nhiên Hùng thấy một làn hơi
lạnh chạy dọc theo xương sống của mình. Hùng vội đi nhanh về phòng rồi
lấy sách ra đọc. Chín giờ Hùng cất sách rồi lên giường nhưng vẫn trằn
trọc chưa ngủ được. Một lúc sau thì tiếng động lại nổi lên, tiếng lịch
kịch và tiếng bước chân vang xuống từ gác thượng. Hùng co rúm cả người
trong cái chăn, tiếng động vẫn nghe rỏ nồn nộp! Có khi Hùng nghe như
tiếng bước chân lê xuống cái cầu thang và tiếng bước chân dẫm lên các
bậc thang bằng gỗ gây ra những tiếng kọt kẹt. Hùng càng co rúm người lại
hơn vì sợ tiếng chân đó tiến về phòng mình. Nhưng may mắn là tiếng chân
dừng lại ở lưng chừng cầu thang rồi lại bước trở lên gác thượng và im
bặt.

Hùng vẫn không ngủ được. Đến cở 11 giờ, Hùng bổng mắc đi tiểu, cố nín
một hồi rồi không thể nín nổi nữa Hùng đánh bạo bước xuống giường rón
rén ra mở cửa phòng và đi lại phòng tắm để đi tiểu. Khi tiểu xong quay
về phòng mình, Hùng cố tình nhìn xuống sàn nhà để khỏi phải nhìn về phía
cầu thang, nhưng khi đến cửa phòng thì như có ai khiến, Hùng ngước mắt
nhìn lên! Chúa ơi! Một bóng đen đã đứng thù lù ở cái cầu thang từ bao
giờ. Hùng chỉ thấy một nửa dưới mà thôi vì nửa trên của cái bóng đó ở
trên gác thượng. Hùng đứng chết trân một chổ và cái bóng đó cũng cứ đứng
nửa trên nửa dưới như vậy một chổ! Không biết được bao lâu thì Hùng
tỉnh hồn lại và chạy một mạch vào phòng đóng cửa rồi nhảy lên giường
trùm kín cả người lại. Bên ngoài không có một tiếng động, Hùng đoán cái
bóng đen vẫn đứng tại cầu thang. Hùng cố giữ để khỏi run nhưng không cầm
được, tay chân đánh bò cạp liên hồi, và thỉnh thoảng một làn hơi lạnh
lại chạy dài dọc theo xương sống của mình!

Sáng đó khi xuống ăn điểm tâm Hùng chỉ dám nói với bố mẹ nuôi là hình
như có tiếng động lạ Ở trên gác thượng. Cả hai nghe, im lặng một chút
rồi nói là có lẽ tiếng động do chuột gây ra, để khi Hùng đi học thì ở
nhà bố sẽ lên dọn dẹp trên đó xem có ổ chuột nào không. Tuy thế đến
trường Hùng cũng kể cho Tâm _ người bạn thân Việt Nam của mình _ nghe về
chuyện mà Hùng đã nghe và gặp trong mấy ngày quạ Tâm là một người mạnh
dạn, chẳng bao giờ tin vào ma quỷ cả. Khi nghe Hùng kể về chuyện này,
Tâm liền phá lên cười và chọc quê Hùng là con thỏ đế. Nhưng thấùy mặt
Hùng rất nghiêm trọng nên cũng không dám đùa dai nữa, nhưng trong thâm
tâm thì vẫn không tin. Hôm sau là thứ Bảy nên Tâm đề nghị là tối nay Tâm
sẽ xin phép bố mẹ mình đến nhà Hùng ngủ và để xem cái tiếng động kia có
đúng là thật hay do Hùng tưởng tượng ra.

Đêm đó giữ đúng lời hứa, Tâm đến ngủ chung với Hùng. Tâm quấn mình trong
cái túi ngủ và một lúc sau đã nghe thấy tiếng thở đều rồi, nó đã ngủ
ngon lành. Hùng thì vẫn trằn trọc chưa ngủ được thì tiếng động trên gác
thượng đã vang lên. Hùng cố nén nỗi sợ hãi trườn người xuống sàn nhà và
bò tới chổ Tâm nằm. Lay lay một lúc Tâm mới cựa mình, tay dụi mắt hỏi
"Gì đó?". Hùng dơ tay lên môi ra dấu im lặng rồi chỉ lên trần nhà. Tâm
lúc này mới sực nhớ ra cái lý do mình tới đây ngủ. Tâm lắng tai nghe và
rỏ ràng là co tiếng động trên gác thật. Nó bật dậy quơ lấy cái đèn pin
rồi ra hiệu cho Hùng theo nó. Tuy sợ nhưng Hùng vẫn bước theo chân Tâm
ra cửa rồi lần leo lên gác thượng. Tâm vẫn không chịu bật đèn pin lên,
cả hai mò mẫm bước nhẹ nhàng lên các bậc thang vì sợ gây ra tiếng động
thì sẽ hỏng việc bắt gặp ai đó một cách bất ngờ.

Hai đứa nhô đầu lên căn gác thượng. Qua ánh sáng nhờ nhờ của đèn đường
xuyên qua cái cửa sổ sát mái nhà, hai đứa giật bắn người vì thấy một
bóng người to lớn đứng lom khom như đang làm gì đó ở bên cạnh cái bàn ở
xó nhà. Tâm bấm đèn pin về phía đó! Dưới ánh sáng chói chang hai đúa
thấy đó chỉ là một bức tượng bằng thạch cao to như người thật đứng bất
động cạnh cái bàn đầy bụi bậm. Hai đứa thở phào nhẹ nhỏm cả người. Hùng
chưa bao giờ dám lên cái gác thượng nên chẳng biết có những thứ gì ở
trên này hết. Tâêm soi đèn từ từ vòng quanh cái gác thượng xem có cái gì
khác và có lẽ nó muốn xem có con chuột hay mèo nào lẩn quẩn đâu đó
không, nó muốn chứng minh là Hùng chỉ sợ hoảng thôi chứ làm gì có ma quỷ
trên đòi này.

Hai đứa dõi mắt theo ánh đèn và khi ánh đèn rọi lại chỗ cũ thì thiên
thần quỷ địa ơi, cái bức tượng đã biến đi đâu mất tiêu rồi! Tự nhiên
không ai bảo ai, cả hai đứa bỏ chạy một mạch xuống cầu thang, Tâm làm
rớt luôn cả cây đèn pin ở trên gác mà chẳng dám quay đầu lại lượm!

Khi chạy về đến cửa phòng tự dưng hai đứa quay mặt lại nhìn lên chỗ cầu
thang. Hai đứa thấy rợn cả người lên vì cái bóng đen đó đã sừng sững
đứng đó từ hồi nào rồi, vẫn với tư thế nửa trên nửa dưới ở cái cầu
thang. Tâm không dám nằm dưới sàn nữa, cả hai leo lên ngồi trên giường
của Hùng và để đèn sáng choang cho tới sáng. Hai cặp mắt chăm chăm nhìn
về hướng cửa vì sợ cái bóng đó sẽ bước vào phòng lúc nào không biết.
Cũng may từ đó tới sáng chẳng có gì xảy ra cả.

Sáng hôm sau trước khi Tâm ra về nó không quên nói "Mày nên nói chuyện
này với bố mẹ nuôi mày đi! Tao tin lời mày nói roià đó!" Khi ăn sáng
Hùng cũng không dám nói sự thật mà chỉ xin dọn xuống nhà dưới ở thôi. Bố
mẹ nuôi của Hùng nhìn nhau rồi nói là tùy Hùng thôi. Hùng vội lên lầu
và dọn tất cả đồ đạc của mình xuống cái phòng cũ khi trước.

Trưa đó sau khi ăn cơm xong, ông bố nuôi mới kêu Hùng ngồi lại rồi chậm rãi hỏi:

_ Có chuyện gì xảy ra trên đó phải không con?

Biết không thể dấu được Hùng đành phải kể hết các sự việc đã xảy ra
trong mấy đêm rồi. Nghe xong ông bố nuôi mới gục gặt đầu rồi kể:

_ Bố mẹ mua căn nhà này đã được 15 năm nay rồi. Khi mới dọn tới ở thì
"ông ta" cũng có phá phách trong nhà đó con ạ! Mẹ con biết điều này
trước vì bà ấy tỉnh ngủ hơn tạ Bà nói cho ta biết nhưng ta chẳng tin và
cho là bà ấy sợ nhảm nhí mà thôi. Đến một đêm kia, bà lay ta dậy và ra
hiệu cho ta nghe, ta lắng nghe và đúng là có tiếng động ở phía nhà bếp
vọng về. Ta rón rén mò lấy cây đèn pin rồi mò ra phía cửa, ta mở cửa và
rọi đèn pin về phía nhà bếp, như không thấy gì cả. Ta bật đèn nhà bếp và
tìm tòi mọi nơi xem có con vật gì ở đó không. Cũng không thấy gì nên ta
trở về phòng ngủ lại. Cứ thế sự việc xảy ra trong mấy đêm liền mà ta
cũng chẳng tìm ra manh mối gì cả nên ta quyết định rình cho biết sự
thật. Đêm đó ta ngồi sau cái ghế sofa, tay thủ sẵn cây đèn pin. Khoảng
gần nửa đêm ta nghe tiếng động và tiếng lịch kịch leng keng của ly chén
chạm nhau, ta ngó ra và thấy một bóng đen đang mở các cửa của cabinet.
Ta nhào ra và bật đèn pin về hướng đó, nhưng cái bóng đen vụt mất về
hướng cầu thang. Ta đuổi theo và rọi tìm khắp các phòng trên lầu nhưng
không thấy gì! Ta bèn leo lên cái gác thượng soi tìm khắp xó xỉnh trên
đó nhưng cũng chẳng tìm ra một bóng ai cả. Một điều làm ta hơi rùn mình
là khi ta ở trên cái gác đó ta cảm thấy như là có ai đang nhìn theo dõi
ta vậy đó. Ta lui trở xuống và tin là mình đãû chạm trán với con ma trên
đo rồi. Hôm sau ta nói chuyện này với mẹ con, bà ta sợ hãi quá và đòi
bán nhà đi chổ khác ở. Ta không đồng ý và còn lớn tiếng biện minh là ma
sợ người chứ người không sợ ma! Bằng chứng là khi nó thấy ta là nó biến
mất chứ có dám làm gì ta đâu! Nó chỉ nhát những ai sợ nó mà thôi. Chập
tối hôm sau ta lên lại gác thượng nói to như để cho con ma đó nghe
"Chúng tôi không đụng chạm gì đến ông và cũng không có ý định đó. Vậy
ông hãy để chúng tôi được yên cũng như chúng tôi cũng sẽ không đụng chạm
gì đến ông hết!" Từ đêm đó ông ta không còn hiện ra phá phách nữa cho
đến ngày hôm naỵ Thôi thì để ta lên hòa đàm với ông ta lại một lần nữa
xem sao.

Tối đó bố nuôi rủ Hùng lên gác thượng nhưng Hùng từ chối không đi. Bố nuôi lên một lúc rồi trở xuống nói:

_ Chắc là sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa đâu!

Đúng như vậy! Từ đêm đó Hùng không còn nghe hay thấy điều gì lạ xảy ra
nữa. Hùng cũng nói cho Tâm biết về điều này, dù vậy có năn nỉ cách mấy
đi nữa thì Tâm cũng không bao giờ ngủ lại đêm ở nhà Hùng.

Cho đến bây giờ dù đã đi làm và ra ở riêng lâu rồi, và gia đình bố mẹ
ruột cùng em gái Hùng đã qua bên này, nhưng mỗi khi về thăm lại bố mẹ
nuôi của mình Hùng cũng không dám leo lên lầu chứ đừng nói gì là leo lên
căn gác thượng đó. Nếu có ngủ lại đêm thì Hùng cũng chỉ dám ngủ ở căn
phòng ở tầng dưới mà khi còn bé Hùng vẫn ngủ trong đó mà thôi!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Bóng ma trên gác thượng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Trần Mạnh Hiếu :: Tổng hợp :: Truyện ma và hơn nữa-
Chuyển đến